Chương 12: Nhân vật mới? Rõ là kẻ đáng ghét!
Hải Vương bực dọc thu hồi ánh mắt viên đạn của mình ra khỏi Bách Lý Nhã, đồng thời đè nén tâm tư muốn giết người của mình xuống, y tự nhủ, đây không phải lúc thích hợp… Nhẫn nại! Nhẫn nại!
Sợi dây leo kia quấn lấy cổ tay của Hải Vương, khảm sâu vào da thịt y đến nỗi bật máu, sau đó lại bị nó hấp thu.
Viễn Phong dù bản tính cáo già nhưng vẫn vờ quan tâm hỏi thăm Hải Vương: “Không sao chứ? Cánh tay sẽ không bị phế đi?”
Hải Vương liếc Viễn Phong một cái, xoa xoa cổ tay: “Liên quan tới anh sao? Tôi là đang nuôi dưỡng nó, anh bát quái như thế làm gì? Đồ nhiều chuyện!”
Viễn Phong im bặt, nắm tay nổi gân xanh. Thiếu đánh! Rất thiếu đánh! Nếu không phải nghi vấn anh trai đồng sự chưa rõ chắc chắn anh phải chơi chết tên kia!
Bách Lý Nhã coi hai người đang nổi bão dữ dội kia như không khí, cứ đi thẳng về phía trước, ánh mắt không chút mảy may dao động.
“Quái lạ!” Viễn Phong khiếm nhã gãi đầu: “Sao lại không có một con tang thi nào?”
Tiếc rằng một tên đội trưởng muộn tao ít nói cùng một tên stundere cuồng em trai không thèm ném cho anh một ánh mắt khinh bỉ, ăn cả rổ bơ.
Thấy bắt chuyện không thành, Viễn Phong cũng chẳng nói gì thêm, lẳng lặng theo sau đuôi Bách Lý Nhã.
Hải Vương bước đi có chút chậm, sợi dây leo trên tay y không ngừng dao động, cuống cuồng quấn chặt lấy bắp tay của y. Hải Vương khổ sở dùng tay nới nó ra một chút, không thì mạch máu của y bị thứ thực vật chết tiệt này cắt đứt mất.
“Tới rồi.” Bách Lý Nhã dừng lại, chỉ tay về phía mấy đoạn ống khói cao ngút trời, giải thích sơ lược: “Khu L chuyên sản xuất bánh mì và các loại lương thực có thể bảo quản lâu, trung tâm là các nhà máy.”
Viễn Phong gật gù, tự nhủ một câu, thừa lời, kiến thức cơ bản này trong quân đội ai mà chả biết.
Sợi dây leo trên cổ tay Hải Vương phát ra hai tiếng ‘xè xè’ như rắn kêu, vươn những sợi màu xanh về phía trước.
“Sắp tới rồi.” Hải Vương lầm bầm, trong đầu hiện lên dáng vẻ ngây ngô của Hải Thụy, lồng ngực cảm thấy vô cùng ấm áp.
Đồng hồ trên tay Viễn Phong reo như điên, lại nhấp nhoáng đèn đỏ liên tục, rõ là một dấu hiệu cầu cứu.
“Bách ca.” Viễn Phong nói với Bách Lý Nhã, vẻ mặt có chút trắng bệt: “Hàn Viên xảy ra chuyện rồi.”
“Cái gì?!” Bách Lý Nhã lạnh lẽo trừng to mắt với Viễn Phong.
Không kịp để Viễn Phong phản ứng, hắn đã một thân vọt đi.
Chết tiệt!
Viễn Phong rủa một câu, sau đó cũng cất bước chạy theo.
Hải Vương lúc này cũng có tín hiệu báo nguy, y có chút ngạc nhiên, là “cô ta”. Tại sao ả lại ở đây? Không phải nên đợi ở thung lũng sương mù sao?
Hải Vương lách người cắm đầu chạy về hướng Đông, mỗi bước đi của y đều khiến mặt đất mọc lên một sợi dây leo xanh nho nhỏ.
***
“Hàn Viên!” Lâm Uyên sắc mặt trắng bệt quỳ bên cạnh Bách Hàn Viên máu me đầy mình.
Lúc nãy có thực vật biến dị tấn công họ, Hàn Viên vì cứu y mới bị nó hành đến thảm. Cậu ấy hiện tại đã gãy mấy cái xương sườn rồi, tay lại không cử động được, thêm mấy vết thương linh tinh nữa!
Mình đúng là điên khùng!
Lâm Uyên không ngừng tự trách bản thân, nếu y không liều lĩnh xông vào thì sẽ không có chuyện! Phen này Bách ca nhất định sẽ mần thịt y mất!!!
Vẻ mặt Lâm Uyên như táo bón. Cũng may Phong ca có cho hai bọn họ lồng phòng hộ khẩn, không biết đội trưởng đã đến chưa?!
“Hộc… Hộc…”
Hải Thụy bụm ngực thở dốc, trước mặt là hai người kia rồi. May là hai người không nguy hiểm tính mạng.
Nhưng chỉ không nguy hiểm “tính mạng” thôi, còn cái thân đầy vết thương kia thì tạm không nhìn tới.
Sau lưng họ là sợi dây leo to tướng màu lục đang quất liên tù tì về phía lồng phòng hộ, gạch đá lót tường xung quanh cả hai đều nát bét.
Hải Thụy không sợ tang thi nhưng lại ám ảnh rất lớn với thực vật biến dị. Thứ đó đã lấy đi tính mạng của Hải Vương. Kiếp trước nếu không phải bị bức đến đường cùng Hải Vương cũng sẽ không dùng hình dạng ghê tởm đó ám ảnh tâm trí cậu, đến giờ cậu vẫn hay mơ thấy.
Lâm Uyên nhìn thấy Hải Thụy, đôi mắt sáng rỡ như nhặt được cọng rơm cứu mạng, giọng nói rắn rỏi vang vọng cả khu nhà: “Tiểu Thụy!!! Mau diệt thứ đó!”
Hải Thụy đứng đực ra, hai chân như nhũn lại, đống dây leo lúc nhúc đó, thứ màu xanh lét đó, tiếng sột soạt đó…
“Đi… Đi…”
Hai âm cuối không rõ trong cổ họng thối rữa của Hải Vương năm kia lại vang bên tai cậu. Anh ấy đã thôi miên cậu, đóng vào đầu cậu một ý nghĩ cầu toàn: Không được tham chiến, vạn sự đều phải bình an.
Kiếp trước tang thi đều chịu khống chế của cậu, cậu chỉ cần đứng ở hậu phương chỉ tay năm ngón là được, dù biết cách chiến đấu nhưng cũng chỉ là mấy cách thức bạo lực, đầy dã tính, do đó mới dễ bị người ta đuổi giết.
Lúc đó dù nguy hiểm thế nào Hải Vương cũng sẽ chắn trước mặt cậu, dù rằng cậu đã trao cho anh ấy đời sống người không ra người ma không ra ma…
“Hải Thụy!!! CHẠY ĐI!!!”
Tiếng kêu thất thanh của Lâm Uyên gần như phá thủng màn nhĩ Hải Thụy, làm cậu thanh tỉnh lại.
Sợi dây kia đang tiến về phía cậu, bộ dáng đó là muốn cuốn cậu chết tươi đây mà!
Hải Thụy định thi triển trọng lực thì sợi dây leo kia đã cuốn lấy cậu, không phải thủ pháp mạnh bạo, không phải muốn giết cậu, mà là nhẹ nhàng nâng lên, như đang lau chùi bảo vật trân quý nhất thế gian…
Dù sợi dây leo kia đầy gai góc, chất độc vương đầy nhưng mặt dây quấn lấy cậu lại sạch sẽ không dấu vết, nhẵn bóng, còn có chút mềm.
Tiếc rằng người khác chỉ nghĩ cậu sắp bị siết chết, không phải được nó nâng như nâng trứng.
Chắc chắn ai cũng nghĩ vậy, vì… Một sợi dây leo gai góc lung tung lại còn tiết ra độc ăn mòn, vẻ ngoài chẳng khác gì một con bạch tuột xanh lè nhớp nháp cả, xem đi, nó còn đập hai người kia ra bã nữa cơ mà!
Hải Thụy khựng lại, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm sợi dây leo, nỗi ám ảnh kia cứ như đã bốc hơi mất, cậu mỉm cười ôm lấy nó, giọng nói như sắp khóc: “Thật may…”
[Hải Thụy! Có người đánh tới!] Tiếng nói trong trẻo của Ôn Diêu vang lên.
Xèo… Xèo…
Sợi dây leo bắt đầu bốc cháy nhanh như chớp, ngọn lửa đã sắp lan tới chỗ cậu, phần biểu bì* xanh quanh cậu siết nhẹ lại, bảo vệ cậu khỏi ngọn lửa vô danh.
(*Đại khái là phần vỏ của cây, cứ tưởng tượng nó là da thú đi.)
Hải Thụy được sợi dây leo kia hạ xuống cực nhanh, bản thân nó lại rút về cửa hàng hoa nọ.
Trên thân người Hải Thụy vẫn còn lớp biểu bì dày như bông của nó, thứ kia đã bảo hộ cậu an toàn tuyệt đối.
Cậu giận dữ nhìn về phía đội ngũ khoảng mười người đang đứng đối diện mình, giọng đong đầy vẻ bi phẫn cùng đau khổ: “Các người làm gì vậy?!”
Một nam nhân thanh tú trong đó tiến lên đối Hải Thụy không vừa lòng nói: “Chúng tôi mới vừa cứu cậu, không phải suýt bị thứ kia siết chết sao?”
“Các ngươi!!!” Hải Thụy siết chặt lớp biểu bì trên tay: “Nó không làm hại tôi!!! Là các người sém chút nữa hại chết tôi thì có!”
Một nam nhân cường tráng trong đó tiến lên, không vừa lòng nói: “Này em trai, chúng tôi đều tận mắt thấy cậu bị nó cuốn, chúng tôi hảo tâm giúp thì cũng nên cám ơn cái đi, đừng có dùng giọng điệu cha thiên hạ đó nói chuyện!”
Hải Thụy tức đến nổ phổi, trong đội kia mỗi người một câu nói móc, châm chỉa cậu.
Nhưng mà cãi nữa thì có ích gì?
Cậu tức thì tức thật nhưng sẽ không ngu đi kéo người khác đánh nhau với mình, trong đội kia ai cũng là dị năng giả, cấp bậc đều không thấp, cậu đi khiêu chiến có mà tự đào hố chôn mình.
“A Dương.” Nam nhân thanh tú lúc nãy liếc thanh niên gầy gò phía sau: “Mau lên xem tình hình của hai vị đằng kia.”
“A? Tôi sao…?” Lưu Dương đưa đôi mắt sáng như sao trời của mình sang chỗ nam nhân nọ sau đó lại hơi luống cuống chạy về phía Lâm Uyên.
“Được rồi.” Lục Kha nói với đồng đội: “Các anh em, đi diệt nhanh đám dây leo kinh tởm kia thôi. Đánh nhanh giết nhanh còn về, hôm nay Hách ca đãi hamburger.”
Đám người kia gật đầu phụ hoạ, đi theo sau lưng Lục Kha, tiến về phía cửa hàng hoa nọ.
Hải Thụy mặc kệ Lâm Uyên và Bách Hàn Viên, gấp rút chạy đến trước cửa kính của nơi kia, chắn trước đó, không cho đám người kia tiến đến.
“Cậu lại muốn gì?” Lục Kha tỏ vẻ chán ghét.
Lúc đầu cứu rồi không cảm ơn, bây giờ cản họ đi diệt thực vật biến dị, lại còn bày ra vẻ mặt thấy kẻ thù giết cha. Hừ, bọn họ không hạ tay thì cậu ta đã “tạch” rồi, đúng là thứ không biết phép tắc, phải trái đúng sai.
“Tránh ra.” Lục Kha âm trầm nói, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại: “Cậu muốn ngăn cản bọn tôi diệt nó? Nó đã suýt giết cậu đó.”
“Tôi đã nói rồi, nó không hại tôi.”
Hải Thụy dứt khoát nói, tỏ vẻ bản thân ở bên đối lập bọn họ.
Đây là manh mối để cậu tìm được Hải Vương, cậu sẽ không để họ làm hại nó!
Chương 13: Thật may mắn
“Tránh ra!!!”
“Cút sang bên đi!”
“Đồ yếu ớt vô dụng!”
Mỗi hán tử trong đội kia đều đanh giọng chửi bới Hải Thụy, khuôn mặt non nớt kia của cậu dù là kiếp trước hay kiếp này đều khiến người khác nghĩ đến một thứ: Tiểu bạch kiểm.
Tiểu bạch kiểm bị người khác bao nuôi, dùng cơ thể đổi lấy vinh hoa lợi lộc, chẳng kém kỹ nam là bao.
Những hán tử kia đều là vào sinh ra tử, cực kỳ căm ghét thể loại ăn bám, yếu ớt như Hải Thụy.
Bọn họ vẫn cứ tiến tới, không màng ánh mắt giận dữ của cậu.
Bước chân và cơ thể đột nhiên trở nên nặng trĩu, hai chân như ghim vào đất, cả đội đều vào trạng thái không thể động đậy.
Hải Thụy khịt mũi coi thường, đám cơ bắp đầu to óc như quả nho này quá xem thường cậu, chỉ cần vận lực một chút thôi, đầu bọn nọ cũng có thể nát.
“Đây là?” Lục Kha khó khăn ngước đầu lên.
Hải Thụy lạnh lẽo nhìn Lục Kha, âm trầm nói: “Cút!”
Lục Kha lầm bầm gì đó trong cuống họng, sau đó lại đứng thẳng lên, không chịu ảnh hưởng gì của dị năng hết.
Hải Thụy cảnh giác lùi ra, đối phương không mạnh nhưng lại khiến cậu cảm thấy kỳ lạ. Rất không bình thường!
[Nhóc, ta không cảm nhận được sự hoà hợp của thể xác và linh hồn của kẻ kia. Phải chăng là người dị giới?] Ôn Diêu lầm bầm: [Không thể nào đâu nhỉ? Tên họ Khương kia là ngoại lệ, còn người này…]
Không đợi Ôn Diêu tự biên tự diễn xong, một âm thanh quen thuộc đã vang tới: “Hải Thụy! Cậu làm gì vậy?!”
Viễn Phong có chút giận dữ nói với cậu, mặc dù đã vào mạt thế nhưng số người sống sót không phải ít, chính phủ vẫn có khả năng tiếp tục điều hành, quân đội hiện tại vẫn chưa thể tách ra hoàn toàn, vì vậy một số luật cơ bản của quân đội là phải chấp hành. Ví dụ như không được tấn công dân thường chẳng hạn.
Viễn Phong ở trong quân đội không phải là một hai năm, từ khi còn rất nhỏ anh đã được huấn luyện theo kiểu quân bộ, đôi khi tính cách lại rất cứng nhắc và khó khăn.
Vừa rồi Hải Thụy nghiền ép đội ngũ kia như vậy khiến anh có đôi chút bực mình, người không động ta ta không động người, đạo lí như vậy cũng không hiểu? Hiện tại không thể kết thù oán vô tư lự như vậy!
“Xin lỗi.” Lục Kha gật nhẹ đầu với Viễn Phong: “Chúng tôi muốn vào cửa hàng kia tiêu diệt thực vật biến dị, chẳng hay anh có thể bảo cậu bé này tránh sang chút không?”
Viễn Phong có hơi bất đắc dĩ chuyển tầm mắt sang Hải Thụy, thằng nhóc này là đang giành con mồi với người khác? Không phải cậu ta rất sợ thực vật biến dị sao?
Hải Thụy kiên định chắn trước cửa hàng, tỏ vẻ: Muốn vào thì phải bước qua xác bố!
“Tránh ra!”
Lần này không phải là Viễn Phong hay Lục Kha, mà là Bách Hàn Viên. Cậu ta hung ác trừng Hải Thụy, thanh âm bén nhọn như cứa vào lỗ tai: “Tôi bảo cậu! Tránh! Ra! Tôi phải băm xác thứ thực vật đó!”
[Loạn rồi loạn rồi~] Ôn Diêu tỏ vẻ mừng khi thấy người gặp hoạ, lập tức bật chế độ hóng hớt.
“Ông câm miệng!” Hải Thụy cảnh cáo ai đó đang hò hét trong đầu mình.
[Ai nha.] Ôn Diêu cười thâm thúy [Muốn lão sư giúp không? Đảm bảo không chết không lấy tiền.]
Hải Thụy phỉ nhổ Ôn lão, sau đó lại dồn lực chú ý vào người thanh niên có năm phần tương tự Bách Lý Nhã. Giọng nói trong đầu lại vang lên với vẻ thích thú: [Dị năng của thằng nhóc kia là sóng âm đó, ngươi khằng định không muốn ta giúp?]
“Không cần nhiều lời.”
Bách Hàn Viên đích thực là điên rồi, cậu từ trước đến nay không hề thua kém bất cứ ai ngoại trừ anh hai cậu, thứ thực vật này làm cậu sống dở chết dở! Tổn thương sâu sắc lòng tự trọng của cậu!
Chúng ta không thể không nói, Bách Hàn Viên tên kia là một kẽ não tàn bạo lực.
Hải Thụy đứng giữa hai bên, một bên là Lục Kha, một bên là Bách Lý Nhã cùng đồng đội… Không, không hẳn là đồng đội, ai đã hoàn toàn tin tưởng kẻ vô danh chỉ ở cùng mình mấy ngày chứ?
Lại… Giống như đời trước sao?
Lục Kha không kiên nhẫn, dùng tay tụ một đám băng vụn nhọn hoắt như dao. Y vừa nghe tên Hải Thụy đã cảm thấy cả người không khoẻ, Hải Thụy đúng là đồ đáng ghê tởm, câu dẫn người của đội khác lại còn dày mặt muốn tranh giành con mồi! Cuốn tiểu thuyết kia viết như vậy còn chưa tỏ rõ sự tởm lợm của cậu ta!
Lục Kha là người xuyên không, đến từ tinh tế, cậu ta là một ca sĩ khiêm diễn viên phụ, đặc biệt rất thích mấy cuốn tiểu thuyết mạt thế. Mà trong cuốn tiểu thuyết kia Hải Thụy là nhân vật phản diện, Bách Lý Nhã là đại anh hùng cứu vớt chúng sinh, hiện tại cậu đã nhập vào thân thể của người yêu Bách Lý Nhã, tương lai sáng lạn.
Lục Kha là một kẻ may mắn, y có hệ thống đi theo bên người, lại sỡ hữu những 4 dị năng khác nhau.
Bách Hàn Viên mặc kệ đó có phải là Hải Thụy hay không, tấn công một làn sóng âm khổng lồ về phía cậu. Lục Kha cũng ra tay với một đống mũi dùi băng bay trên không khí, cả hai đợt tấn công này nếu trúng thì chết, né được cũng tàn phế.
Sóng âm của Bách Hàn Viên có thể nghiền nát cơ thể người khác từ bên trong, là một dị năng đầy bạo lực.
Hải Thụy nhắm mắt lại, cõi lòng lạnh ngắt. Xem như cậu lại chọn nhầm đường, lần này… Không chết không được rồi…
Đùng! Ầm! Ầm!
Một loạt tiếng động khiến người kinh thế hãi tục vang lên liên hồi, khói bụi bay mịt mù, không khí trở nên căng thẳng.
Bốn người Bách Lý Nhã (ngoại trừ Bách Hàn Viên) đều trợn tròn mắt, Lâm Uyên biết Bách Hàn Viên trước giờ tâm lí không ổn định nhưng cậu ấy cũng phải biết bản thân có bao nhiêu năng lực chứ? Như thế sẽ hại chết Hải Thụy đó!!!
Viễn Phong trợn mắt nhìn cảnh tượng đó, há hốc mồm không biết phải nói sao. Nếu Khương Minh có ở đây nhất định có thể ngăn Hàn Viên lại nhưng… Thực tế lại không tốt đẹp như thế.
Bách Lý Nhã chết lặng, sững sờ nhìn đám bụi mù mịt do cơn dư chấn giữa hai người vang lên, lồng ngực quặn đau. Hắn không biết cảm giác này tên là gì nhưng sâu trong tâm hắn lại sợ hãi cùng khổ sở không thể tả xiết. Cảm xúc này từ đâu mà tới? Chỉ vài ngày là có thể xuất hiện sao? Tựa như… Trước đây hắn cũng đã từng trải qua…
Bách Hàn Viên sau khi tấn công xong thì thanh tĩnh lại một chút nhưng ánh mắt vẫn đầy điên cuồng và oán hận.
Khói bụi tan đi hết, mọi người không thấy một cái xác nổ tung hay ghim đầy dùi băng, mà là một bóng lưng đang khom người lại như che chở cái gì đó, phía trước người nọ là một cô gái mặc bộ váy màu trắng đã nhuộn đầy máu đỏ. Xung quanh họ là những vụn thực vật không rõ hình thể như đống đổ nát của một chung cư sau vụ đánh bom.
Cô gái kia thở ra, mặc kệ những mũi băng nhọn đang ghim vào cơ thể mình, từ từ ngẩng đầu lên, giọng nói như thở phào nhẹ nhõm: “May mà cậu đến đúng lúc đấy, suýt chút nữa thì tiêu.”
Hải Vương ngẩng đầu lên, đem người trong lòng tách ra nhưng lòng bàn tay của anh vẫn che đậy hai lỗ tai Hải Thụy. Chiếc áo mà anh mặc trên người đã rách đến thảm thương, còn ghim một mẩu băng nhọn như móng tay cái.
“Là ai hại tôi bị trễ hả?” Hải Vương lạnh nhạt lườm thiếu nữ kia, đối mặt với Hải Thụy thì một bộ ôn nhu, đúng là lật mặt nhanh như lật bánh tráng.
Bạch Yến gỡ những cục băng to tướng trên người ra, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Hải Vương ôm Hải Thụy vào ngực, đối với Bách Lý Nhã và Bách Hàn Viên nói: “Các anh chăm sóc Hải Thụy thế này sao? Tùy tiện là có thể đánh chết? Tùy ý liền đem em ấy đẩy vào chỗ nguy hiểm? Buồn chán liền trở mặt?! Bách Lý Nhã, anh khiến tôi giận dữ đấy! Chẵng lẽ một người như em ấy các anh cũng không buông tha sao?!”
Nỗi bực tức dồn nén nhiều năm thoán cái liền bùng nổ, Hải Vương cứ thể xả hết ra nhưng anh vẫn chú ý ngôn ngữ, tránh nói lộ việc trọng sinh. Giận nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Hải Thụy mờ tịt nhìn cả hai bên, một bên là Lục Kha với vẻ mặt chán ghét, một bên là Bách Lý Nhã đang cứng đơ người ở đó.
Thực vật liên tục ngoe nguẩy quanh thân Hải Vương, chỉ chực chờ lao lên bóp chết người khác. Anh thì thầm vào tai Hải Thụy: “Xin lỗi, anh đến trễ.”
Đừng nói nữa….
“Anh sẽ mang em về căn cứ cũ, không sao, anh đã thu phục nơi đó rồi.”
Làm ơn dừng lại đi…
“Em đừng buồn, anh sẽ giết Bách Lý Nhã, em muốn đem hắn về lúc nào cũng được.”
Đừng…
“Em…”
“IM ĐI! ĐỪNG NÓI NỮA! EM KHÔNG MUỐN NGHE!!!” Hải Thụy ôm đầu hét lên, mọi ký ức như đang chạy loạn xạ trong đầu cậu. Đau… Thật đau, không phải cơ thể đau đớn mà là tâm.
Khi sống lại không phải đều tốt đẹp sao? Không phải mấy ngày trước đều có thể ăn nói cười đùa với họ sao?
Đau quá… Thật đau…
[Nhóc con, đừng nghĩ nữa. Ta sẽ thay ngươi xử lí việc này, ngủ đi.] Ôn Diêu băt đầu thôi miên tâm trí cậu bằng ma công, [Ngủ đi… Mọi thứ đều sẽ ổn thôi… Nhắm mắt lại nào….]
Hải Thụy nhắm mắt lại, thực đáng sợ. Mọi thứ cứ như đã điên rồi…
Ôn Diêu vừa tiếp nhận cơ thể cậu đã run rẩy như điên, hắn không mất đi tri giác như Hải Thụy, đương nhiên có thể cảm nhận đau đớn. Cơ thể này… Bị thương rất nhiều, thêm làn sóng âm lúc nãy đã khiến đầu Hải Thụy bị chấn động không nhẹ…
Đứa trẻ này… Sinh ra là để ông trời ngược đãi sao?
Chương 14: Sự khởi đầu
Mấy phút trước, phía sau một quán bar…
“Không! Không! Cô hãy tha cho tôi! Cầu xin cô! Tôi không dám nữa!”
Một người đàn ông nhìn có chút béo ôm đầu lùi vào một góc, ông ta run rẩy cầu xin thiếu nữ trần truồng đứng trước mặt, như thể cô là cọng rơm cứu mạng của ông.
Bạch Yến cười, tay vô ý lướt qua mấy dấu xanh tím đầy kinh tởm trên cơ thể mình, cười như không cười: “Vậy sao? Vậy tại sao lúc tôi cầu xin các người, các ngươi lại không buông tha?! Lúc tôi hấp hối, các người vẫn cứ hành hạ tôi? Này là vì sao vậy?”
Người đàn ông kia sợ đến vãi ra quần, một mùi khai gay mũi khiến người khác nhíu mày, Bạch Yến chán ghét nói: “Đúng là không thể tha thứ.”
Đoạn, cô vươn tay về phía ông ta, bẻ gãy cổ đối phương. Đôi mắt không hề có chút ánh sáng.
Bốp bốp!
Tiếng vỗ tay cùng tiếng cười không rõ nghĩa vang lên sau lưng, Bạch Yến không thèm quay đầu lại, rút bọc khăn giấy gần đó lau cơ thể của mình. Hải Vương cười, hỏi: “Bị sao thế? Cưỡng dâm tập thể à?”
“Không thấy sao mà hỏi?” Bạch Yến lạnh nhạt phản bác lại: “Là tôi bất cẩn, còn nữa, sao anh lại ở đây?”
“Tôi sao?” Hải Vương ậm ừ một chút rồi nói: “Đến lấy lại thứ thuộc về tôi.”
Bạch Yến cười khẩy, lục lọi trong mấy cái tủ quần áo gần đó mấy bộ váy trắng mặc lên.
“Anh vẫn tơ tưởng như vậy sao? Anh nghĩ anh không còn là tang thi hay một cái xác thối rữa nhìn không rõ mặt liền có thể khiến Hải Thụy yêu anh?” Cô hừ lạnh một cái, “Nằm mơ cũng có mức độ thôi.”
Hải Vương cúi đầu trầm nặc, anh biết nhưng nếu… Anh vẫn còn cơ hội thì sao?
Bạch Yến kéo mấy cái xác vừa chết không lâu lên, kề miệng bên cổ chúng, cắn xuống một ngụm, máu từ động mạch chủ văng đầy người cô.
Hải Vương nghi hoặc nói: “Cô… Thành tang thi rồi sao?”
“Ừ, mấy phút trước.”
Hải Vương hít một ngụm khí sau đó cười thâm hiểm, kiếp trước anh bị biến thành tang thi, kiếp này đến lượt cô ta sao?
Đúng là không thể lường trước được.
—————————————-
Ôn Diêu không thể thích ứng nổi với thân thể tàn mặt của Hải Thụy, mỗi cử chỉ, động tác đều đau đến chết đi sống lại, như bị luyện hồn vậy.
Nhìn hai phe trừng mắt nhìn mình, Ôn Diêu đau khổ nâng mi mắt, giờ phải xử lí sao đây?
“Các người là ai?!” Lục Kha lớn tiếng hỏi.
Bạch Yến không thèm nhìn cậu ta, cô lia mắt sang đội ngũ Bách Lý Nhã, trừng mắt nhìn Bách Hàn Viên đang nổi điên, định tấn công họ.
Cô thở dài một hơi, kẻ điên này kiếp trước đã chết ngay đầu mạt thế, không ngờ lại nguy hiểm đến vậy, xử nhanh rút nhanh thôi.
Nghĩ vậy, cô liền lao đến chỗ Bách Hàn Viên, không đợi cậu ta phản ứng liền nện một cú sau gáy, kết quả liền lăn ra xỉu.
Bạch Yến vác Bách Hàn Viên lên vai đi về phía Viễn Phong, trả người về nơi sản xuất.
Cô tỏ ra ý muốn hợp tác giữa ba đội, vào lúc này nên để thương vong xuống mức thấp nhất thì hơn. Cô không giống như Hải Vương, anh ta đã kết thúc mạng sống khi cuộc chiến gần đến hồi kết, anh ta không hề suy xét hay hỏi cô về bất cứ vấn đề gì sau cuộc chiến khốc liệt đó.
Cô biết, Bách Lý Nhã này không hề vui mừng khi giết Hải Thụy, mà là đau khổ, đau đến tận tâm can. Cô chứng kiến mọi việc, cũng có thể hiểu được, chỉ là Hải Vương đã lún quá sâu vào khối tình cảm mù quáng đó.
Hải Vương gần như điên tiết lên khi nghe Bạch Yến tỏ ý muốn gia nhập, anh lạnh lẽo trừng cô nhưng lại không nói gì. Hay chỉ đơn giản là không biết nói sao.
Hải Thụy yêu Bách Lý Nhã, anh biết. Cho nên nếu Hải Thụy không muốn rời khỏi anh cũng không thể ngượng ép, điều này sẽ khiến mối quan hệ của họ tan vỡ.
Bạch Yến nhìn ánh mắt rối rắm của Hải Vương, trong lòng âm thầm thở dài. Hải Vương a, có thật là cậu hiểu Hải Thụy không?
Lục Kha bị xem nhẹ đứng một bên không cam lòng, cậu ta tiến đến thân mật nắm lấy bàn tay Bách Lý Nhã, giọng nói có bảy phần dịu dàng: “Em cũng muốn gia nhập. Có được không?”
Bách Lý Nhã hơi chần chờ một lát nhưng cũng gật đầu, đội ngũ kia có nhiều dị năng giả, gia cố cho căn cứ là một ý kiến không tồi. Lục Kha này cũng là một nhân tài, chỉ là…
Hắn chuyển mắt sang hướng Hải Thụy, cậu đang run rẩy rúc vào lòng Hải Vương, còn người kia thì lại vuốt lưng cậu, thì thầm lời gì đó vào tai cậu. Cảm xúc tức giận cùng buồn bã không biết nguồn gốc lại dâng lên.
Bách Lý Nhã suy nghĩ chuyên tâm đến mức quên giật tay của mình khỏi Lục Kha, mặc cậu ta ủ lên.
Lục Kha mừng thầm trong lòng, nam nhân này không từ chối tiếp xúc cơ thể với người khác chứng tỏ anh ta thật sự động tâm với mình sao? Dù chỉ tìm hiểu nam nhân này qua tiểu thuyết nhưng hắn lại là mẫu người y thích, vừa mạnh lại có bối cảnh, tính cách lại dễ thương nữa chứ!
Cậu ta mừng rỡ vô biên vì cảm thấy may mắn khi xuyên vào đây, còn có thân thể này… Là người yêu của anh ấy, mình đúng là đã mĩ mãn rồi.
Lục Kha nở một nụ cười hạnh phúc ngọt ngào, nhẹ nhàng siết chặt tay, quấn quýt lấy mấy đốt ngón tay hắn.
Bách Lý Nhã lúc này mới hoàn hồn lại, thấy tay mình bị người khác động thì nhíu mày, sau đó lại giật ra.
Lục Kha lại nghĩ hắn là đang ngại ngùng nên thầm mắng yêu một câu trong lòng – ngốc nam nhân.
Viễn Phong nhìn chằm chằm sườn mặt của Lục Kha rồi cười gằn, lại thêm một tên ngốc, Bách ca đã có ấn tượng xấu về cậu ta rồi. Làm bạn với Bách Lý Nhã từ hồi còn bọc trong tã là chuyện đùa sao? Một cái liếc mắt, một tiếng thở dài đều khiến hắn bại lộ suy nghĩ với Viễn Phong.
Còn về phần Bách Hàn Viên đang nằm sấp trên đất….
Chà chà…
Phen này cậu ta tiêu rồi, hí hí hí!
Ôn Diêu không chịu được nữa liền cưỡng ép hoán đổi lại, y nói với Hải Thụy bằng giọng điệu uể oải cùng lo lắng: [Nhóc, cơ thể ngươi hiện tại ta không thích ứng được. Ngươi cứ tạm thời trở về đi, ta sẽ dùng ma khí bảo vệ ngươi.]
“Ừm.” Hải Thụy trả lời một tiếng với Ôn lão xong cũng mở mắt ra.
Cậu gạt tay của Hải Vương đi, cười cười, nói: “Em ổn mà.”
Hải Vương chua xót nhìn cậu nhưng cũng không ngăn lại.
Viễn Phong cùng Bách Lý Nhã trao đổi ánh mắt một chút liền quyết định sẽ tiếp tục đi thu thập. Có cố sự gì về căn cứ rồi giải quyết sau.
Bọn họ hoàn toàn quên Diệp Thành Ân đang cắm cờ ngồi giữa đường chờ bọn họ.
——————
Lâm Uyên là người đầu tiên lên tiếng nhắc đến sự hiện diện của bạn mình: “Phong ca, anh… Chúng ta quên Thành Ân lại rồi.”
Viễn Phong vỗ tay đánh đét một cái, như vừa bừng tỉnh đại ngộ: “Trời ạ! Hèn gì tôi cứ cảm thấy chúng ta quên cái gì đó!”
Anh cầm bộ đàm giắt bên hông hông lên, hớn hở nói: “Thành Ân, xong rồi, về!”
“Ớ? cái ĐM!” Diệp Thành Ân ở đầu dây bên kia chửi một cái giọng không kiên nhẫn: “Tôi đã vét sạch mấy kho lớn ở trung tâm rồi, mấy anh đang ở đâu? Tôi ngồi chờ nãy giờ không thấy!”
Viễn Phong hắc tuyến: “Tôi và Bách ca đã thu thập hết mấy khu xung quanh rồi, đồ đần! Làm xong không biết chạy đi tìm sao?! Não cậu là gì thế? Bã đậu à?”
Diệp Thành Ân xoa đầu mình, có chút ấm ức nói: “Vậy tôi dịch chuyển về căn cứ nha?”
Viễn Phong hừ lạnh cúp máy, đồ ngốc! Cậu muốn làm gì thì làm! Bổn đại gia chỉ cần cậu vác xác về là được.
Anh trao đổi với Bách Lý Nhã chốc lát, anh nói rằng nên đưa những thành viên mới về sớm một chút để kiểm tra tổng quát, Bách Lý Nhã lái xe về căn cứ, dù sao cũng là tài sản của căn cứ, không bỏ được.
Viễn Phong suy tư một lát, Bách ca sẽ đi một mình, anh ấy lúc nào chả vậy, nhưng có chút nguy hiểm. Nên để ai đi chung đây?
Lục Kha tiến đến, ngại ngùng nói: “Hay, hay là để em đi với Bách ca, em có thể sử dụng nhiều dị năng, chắc chắn sẽ hữu dụng mà!”
Mày của Bách Lý Nhã nhíu lại, anh liếc Viễn Phong một cái, lại ra ám hiệu từ chối bằng ngôn ngữ cơ thể.
Người ngoài như Lục Kha không biết ám hiệu của họ, cái hệ thống của cậu ta cũng chỉ biết giao dịch, dò tìm người cùng trữ đồ thôi, việc đọc suy nghĩ của kẻ khác thì phải suy nghĩ lại.
Viễn Phong vờ bất đắc dĩ xua tay một cái: “Thôi thôi, không được đâu, Bách ca có nhiệm vụ riêng nữa, cậu đi theo không thích hợp. Hơn nữa cậu phải trở về căn cứ kiểm tra tổng quát, không thể chậm trễ được.”
Lục Kha có chút tiếc nuối liếc nhìn Bách Lý Nhã, hiện tại họ không tin tưởng cậu nhưng chắc chắn tương lai họ sẽ ký thác vào cậu, Lục Kha vô cùng tự tin, cậu ta có đến tận 4 dị năng và cả hệ thống, khiến người khác giao phó niềm tin sẽ là chuyện sớm muộn.
Trong đầu cậu ta hiện lên một tương lai tốt đẹp như trong tiểu thuyết, Lục Kha thoả mãn quay đầu đi về đội ngũ của mình, còn không quên ném một cái nhìn nóng bỏng đầy tình ý về phía Bách Lý Nhã.
Người đàn ông này… Sớm muộn cũng sẽ yêu cậu!
Hải Vương chần chờ theo sau bọn họ, tỏ vẻ bản thân vô cùng không vui, Bạch Yến huých một cái vào tay anh, lại quăng cho ánh mắt cảnh cáo khiến anh phải ngoan ngoãn theo sau.
Hải Thụy dựa người vào xe nhìn đoàn người biến mất, có chút mất tự nhiên mà nhìn Bách Lý Nhã, giọng nói như muỗi kêu: “Chúng ta lên xe đi.”
Bách Lý Nhã thấy hai chân Hải Thụy run run, lại còn bả vai đang chảy máu của cậu cũng chẳng tốt đẹp gì.
Hắn vòng tay qua đầu gối Hải Thụy, bế cậu lên theo kiểu công chúa, giọng nói có chút cứng nhắc: “Tôi sẽ băng bó cho cậu.”
“…” Hải Thụy ngạc nhiên nhìn Bách Lý Nhã sau đó gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ.