♡Tác giả: Thiên Lang♡
Chương 9: Sự thật đằng sau mạt thế
Lúc Diệp Thành Ân mang thức ăn bày biện trên bàn thì Khương Minh cũng đi vào phòng ăn.
“Khương thúc!” Bách Hàn Viên vẫy tay gọi anh ta lại.
Khương Minh có chút uể oải thở dài một hơi sau đó ngồi xuống chỗ trống cạnh Bách Hàn Viên. Viễn Phong bình thản đọc báo cáo, hỏi: “Tiến sĩ, lại cãi nhau với đám người kia à? Hay thí nghiệm gặp vấn đề?”
Khương Minh xua xua tay, bực bội nói: “Không có gì, chỉ là có chút chuyện nhỏ thôi.”
Diệp Thành Ân đem nồi cháo cùng mấy lồng bánh bao đặt lên bàn, chùi tay vào tạp dề, nói với Khương Minh: “Tiến sĩ về vụ khí độc với bão năng lượng thế nào rồi?”
Khương Minh cầm một cái bánh bao lên hung hăng cắn một cái, sau đó cũng không trả lời câu hỏi của Diệp Thành Ân.
Mọi người cũng bắt đầu cặm cụi ăn, Hải Thụy có cảm giác không khí hiện tại khá kỳ lạ nhưng cũng không nhiều chuyện hỏi thăm cái gì. Được khoảng 30 phút sau, mọi người đều trầm nặc uống trà, tôi nhìn anh anh nhìn tôi mà không nói gì hết.
Người đầu tiên phá vỡ sự bình lặng này là Hải Thụy, cậu ngại ngùng hỏi: “Lúc nãy các anh nói bão năng lượng…. Nó là cái gì thế ạ?”
Viễn Phong thở hắt một hơi, liếc mắt sang trưng cầu ý kiến của Bách Lý Nhã. Hắn nhìn Hải Thụy một lát, lại chuyển tầm nhìn sang Khương Minh, sau đó mới gật đầu.
“Được rồi, tôi sẽ nói gắn gọn.” Viễn Phong bắt đầu giải thích.
“Từ mấy năm trước, chính phủ đã xác định được cái gọi là “mạt thế”, nguyên do là cơn mưa axit ở vùng Đông Bắc lục địa 7 năm trước. Hơn nữa họ cũng phát hiện quỹ đạo kỳ lạ của các thiên thạch và sự trôi nổi của những làn khí nóng. Từ 2 năm trước đến giờ, phòng thí nghiệm đã tiếp nhận hơn 5 ca có dấu hiệu nhiễm bệnh độc…” Nói đến đây, Viễn Phong dừng một chút sau đó lại tiếp tục.
“Nguyên nhân của những việc trên là do sự thay đổi khí hậu và khí thải của con người đã tác động mạnh mẽ đến thiên nhiên. Để phòng ngừa sự cố có thể diễn ra bất cứ lúc nào, chính phủ đã cấp tốc đào tạo hàng trăm quân nhân đặc biệt và xây rất nhiều căn cứ dưới đất, hiện tại phải nói là rất may mắn vì con người được nhận sự giúp đỡ của công nghệ máy móc cao. Nói trắng ra thì chính phủ đã biết việc này sẽ xảy ra từ lâu và đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn. Nói đến đây, đã hiểu chưa?” Viễn Phong có chút hoài nghi nhìn Hải Thụy.
Hải Thụy trịnh trọng gật đầu, từ kiếp trước đến kiếp này, cậu mới biết vốn dĩ con người đã phát triển lên một tầm cao mới rồi.
Bách Lý Nhã đưa cho Hải Thụy một cái máy tính bảng, nói: “Xem đi, tin tức cậu cần biết đều ở trong này.”
Hải Thụy cảm ơn một cái, sau đó thích thú mở máy lên khám phá. Mọi người cũng tự động dọn dẹp chén đĩa sau đó lại ra sân huấn luyện tiếp tục.
Hai giờ trôi qua, Hải Thụy mới tắt máy, cậu cảm giác bản thân đang đi nhầm thời đại. Con người đã bước một bước vào thời đại cực thịnh. Hơn nữa chính phủ đã biết đến thứ gọi là “dị năng” từ lâu, cho nên bọn họ không hề hốt hoảng như thế…
Hải Thụy đặt máy tính bảng xuống, cười đến chảy nước mắt. Haha, thú vị! Thú vị thật đó…
[Nhóc con, có gì đáng cười sao?] Giọng nói của Ôn Diêu vang lên trong đầu cậu.
“Không có, chỉ là… Những điều đó khiến tôi thật phấn khích!” Hải Thụy trả lời.
[Ngươi đúng là một kẻ khó hiểu.] Ôn Diêu cảm thán.
“Ôn lão tiền bối, tôi vào không gian nhá?” Hải Thụy hỏi.
Ôn lão xua tay, hào phóng nói: [Hiện tại ngươi cũng là chủ nhân của không gian, cứ tự nhiên đi.]
Hải Thụy im lặng dùng tinh thần lực quan sát xung quanh, khẳng định có rất ít người tới đây liền yên tâm đi vào. Có điều hiên tại cậu không thể mang cả thân thể vào được, chỉ có thể tách thần hồn đi vào, do đó cơ thể của cậu lâm vào trạng thái “chết lâm sàng”. (Nói toẹt ra là ngất xỉu đó)
Sau khi bước vào không gian, Hải Thụy hít sâu một hơi, không khí trong này rất sạch sẽ, lại chứa nhiều năng lượng hữu ích. Không gian này là đồ tốt.
Ôn Diêu lúc này mới đi đến gần Hải Thụy, ngoại hình của ông thay đổi một cách kinh diễm*, không còn là vẻ mặt già dặn tuổi trung niên, quần áo cũng chuyển từ đống giẻ lau sang một bộ bạch y trông rất có khí chất tiên phong đạo cốt.
(*Kinh: kinh ngạc; diễm: diễm lệ => diễm lệ một cách kinh ngạc)
Ôn Diêu lúc này không phải một gã ăn mày mà là một thiên tiên, khuôn mặt nhã nhặn xinh đẹp, đôi mày liễu mảnh dẻ, đôi hắc mâu trong suốt như bầu trời đêm, sống mũi thanh tú cùng bờ môi mỏng. Quả thực đây chính là một mĩ nhân chính hãng hàng thật giá thật, so với vẻ mặt ăn mày ban đầu đúng là cứ như trời với đất vậy!
Hải Thụy có chút kinh ngạc nhìn ông, sau đó hỏi: “Cho hỏi, ngài có thấy một lão già ăn mày, ăn vận rách rưới, trên mặt có một cái nốt ruồi bự không?”
Ôn Diêu tức giận lườm Hải Thụy một cái: “Tìm ta có việc gì?”
“Ngài là Ôn Diêu?!” Hải Thụy nghi ngờ.
“Không phải ta thì là ai?” Ôn Diêu cốc đầu cậu. Ông chỉ về một mảnh rừng, nói: “Đi sâu trong rừng sẽ thấy một cái hang, trong đó là mỏ khoáng thạch, ngươi cứ lấy thoải mái, còn bên cạnh dòng suối kia là rừng rậm, đói thì cứ bắt gà bắt hổ gì đó mà ăn, cái không gian này rất đầy đủ, sau này đừng có mà phàn nàn với ta nhá.”
“Tiện nghi thế cơ à?” Hải Thụy khá kinh ngạc.
Ôn Diêu gật đầu, đùa gì chứ?! Để làm cái không gian này ông đã khoét hơn nửa tu chân giới nhét vào trong này đó, không đa năng mới lạ!
Ôn Diêu xoay người đi vào nhà trúc gần đó, mặc kệ Hải Thụy mải mê nhảy nhót trong không gian.
***
Lúc này, ngoài sân huấn luyện, các thành viên của đội 8 mỗi người tay nâng một cái tạ con, ngồi luyện lực tay.
Lâm Uyên sắc mặt trắng bệt ném quả tạ kia xuống đất, giọng run run: “Thua, thua rồi…. Nó nặng quá… Nâng không nổi…”
Tiếp đó lần lượt là Diệp Thành Ân, Bách Hàn Viên, Viễn Phong cũng ném quả tạ xuống đất, đau khổ xoa xoa bắp tay. Viễn Phong nhăn nhó nói: “Ôi, khiếp thật! Tay tôi sắp gãy rồi này!”
Bách Lý Nhã vẫn bình thản giơ quạ tạ qua khỏi đầu, ngồi im bất động. Bách Hàn Viên có chút bực bội nhìn hắn, giọng bất mãn: “Sao tôi và đại ca có cùng huyết thống mà lại khác nhau vậy trời?! Chẳng lẽ gen tốt thì ảnh hốt hết còn tôi thừa hưởng toàn gen xấu sao? Thực bất công…”
Viễn Phong nằm ườn ra sàn, uể oải cùng cực, gắt Bách Hàn Viên: “Nhân phẩm của cậu không tốt thôi!”
Bốn người nằm sấp trên đất đồng loạt thở dài, họ đúng là không thể so sánh với quái nhân như Bách Lý Nhã, không nên đòi hỏi nhiều, sẽ nghẹn chết.
Bách Lý Nhã từ từ hạ quả tạ con xuống, đứng dậy thực hiện mấy động tác giãn gân cốt, nói với đám người đang nằm la liệt trên sàn: “Các cậu chống đẩy ba trăm cái rồi chạy tám mươi vòng quanh sân cho tôi.”
Vừa nghe xong, bốn người kia đồng loạt trút hơi thở cuối cùng… Vĩnh biệt quân khu… Vĩnh biệt trần gian… Bách ca thực là ác quỷ máu lạnh mà…..
Bách Lý Nhã nói xong liền xoay người đi, bỏ lại mấy đội viên đang ai oán mình.
Hắn ra khỏi khu huấn luyện, đi về phía phòng chỉ huy.
Đối tượng mà anh muốn gặp là Lâm Thượng – chú họ của Lâm Uyên, phụ trách về vũ khí và thiết bị cho quân khu.
Lâm Thượng là một ông chú trung niên để râu ngắn, mái tóc rối xù, cả người bốc ra một mùi hôi như cả ngày chưa tắm khiến người khác có chút không dám lại gần.
Bách Lý Nhã đối diện với Lâm Thượng hồi lâu mới nói: “Về chuyện thuốc kích thích dị năng…”
“Không sao.” Lâm Thượng kéo một cái ghế gỗ ngồi xuống, có chút rầu rĩ nói với Bách Lý Nhã: “Đám điên ấy không thể không biết thuốc kích thích có thể mang đến rất nhiều di chứng và tác hại cho kẻ sử dụng nhưng chúng vẫn cứ làm. May mà có đại tướng quân ngăn họ lại, nếu không thì không biết họ lại hại chết bao nhiêu người nữa đây…”
Bách Lý Nhã thở phào một hơi, cũng may là có ông nội với cha can ngăn.
Lúc này Lâm Thượng mới dùng ánh mắt sâu xa nhìn hắn, giọng nói có chút miễn cưỡng: “Bách Lý Nhã, cậu có biết thành viên mới mà cậu đem về đã từng là một sản phẩm phí nghiệm cao cấp chưa?”
Bách Lý Nhã thần sắc ngưng trọng, trừng mắt nhìn Lâm Thượng, giọng nói mơ hồ có chút run rẩy: “Ngài, ngài nói gì?!”
Chương 10: Em ấy phải theo tôi!
Bách Lý Nhã kinh hãi nhìn Lâm Thượng, không tài nào tin được lời nói của ông.
Lâm Thượng đan mười ngón tay vào nhau, nói với hắn: “Tôi nghĩ cậu đã biết rồi chứ? Hải Thụy kia 5 năm trước là vật thí nghiệm sống mang số hiệu 2. Cậu ta đã bị thí nghiệm trên dưới trăm lần nhưng vẫn còn khoẻ mạnh, điều đó khiến cậu ta bị đưa đi rất nhiều khu nghiên cứu. Theo tôi được biết thì cơ thể cậu ta đã bị thí nghiệm đến hỏng…”
“Hỏng?” Bách Lý Nhã có chút nghi hoặc.
“Phải, cơ thể hoàn toàn hỏng. Nói một cách chính xác thì cậu ta sẽ không thể sản sinh một tia xúc cảm nào. Không đau, không lạnh, không nóng, y như…. Một con rối vô hồn…”
Cả hai tiếp tục trầm nặc nhìn nhau, Bách Lý Nhã hỏi: “Sao ông lại biết việc này?”
“Tại sao à?” Lâm Thượng ngả người ra sau, cười: “Vì tôi là một trong những nghiên cứu sinh năm đó.”
****
Lúc này, tất cả các đội đều về khu nhà của mình, Hải Thụy cũng không ngoại lệ. Cậu được phân tới tầng 3, mọi người đều há hốc mồm sau khi Viễn Phong đọc thông báo của Bách Lý Nhã, bởi vì ai cũng biết…
Tầng 3 chính là khu riêng của Bách Lý Nhã!
Đến Viễn Phong cũng phải thận trọng thông báo trước cho Bách Lý Nhã mới có thể bước chân vào. Vậy mà Hải Thụy lại….
Hay là Bách ca có hứng thú với Tiểu Thụy kia?
Chẳng lẽ Bách đội trưởng là luyến đồng?!
Không thể nào!
Bốn thành viên trong đội liên tiếp bổ não suy nghĩ, Hải Thụy đúng là rất dễ thương, cũng khá thanh tú. Chẳng lẽ đội trưởng thích thật?! Đến cả việc huấn luyện và kiểm tra cũng là do ảnh tự tay làm!!! Viễn Phong dù là đội phó cũng chỉ mới cầu được đối chiến với lão đại một lần (sau hơn trăm lần thất bại) thôi đó!
Cmn!
Cả đội, không, chính xác là bốn đội viên không ngừng phun tào trong lòng nhưng không ai dám vác mặt đi hỏi cả, làm thế chỉ có một con đường – chết!
Hải Thụy là một người lạc quan, rất vui vẻ tung tăng chạy lên tầng 3, xông vào phòng Bách Lý Nhã, nằm sấp xuống giường.
Thật thơm….
Hải Thụy vùi mặt vào nệm, tham lam ngửi mùi hương còn vương vấn lại nơi chăn gối. Tuy xúc giác vô dụng đối với cậu nhưng bốn giác quan còn lại thì không vấn đề.
Cậu biết bản thân dành cho Bách Lý Nhã là thứ tình cảm gì nên cậu không dám làm điều gì quá phận, cậu sợ bản thân sẽ làm hỏng mọi việc.
Kiếp trước là cậu quá ngu ngốc, luôn tự tay hủy đi đường lui của mình. Vào lúc mà cậu không hề hay biết, người kia đã đối với cậu hận thấu xương thấu tủy.
Đôi lúc, số mệnh…. Là một thứ đáng sợ.
Hải Thụy nằm sấp người mà chìm vào giấc ngủ.
Thế giới xung quanh cậu bắt đầu yên tĩnh hơn hẳn, cậu cuộn người lại như đứa trẻ vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Cậu có thói quen cuộn người lại khi ngủ vì như thế có thể giảm được cái lạnh và mang lại cho cậu cảm giác an toàn.
Trong mơ, một thân ảnh mềm mại hiện lên…
“Thụy Thụy, ngoan… Mẹ đi rất nhanh sẽ trở về… Khi về sẽ dẫn con đi khu vui chơi… Con nghe lời dì, nhé?”
Người phụ nữ nọ rớt nước mắt ôm chầm lấy đứa trẻ, thân ảnh bà run rẩy liên hồi, cứ như phải rời xa thứ quan trọng nhất của bà.
Đứa trẻ mỉm cười thật tươi, thật ngây ngô, hai má lộ ra hai lúm đồng tiền dễ thương, ngọt ngào nói: “Vâng.”
Hải Thụy nhìn bóng dáng bà bước đi, có chút hốt hoảng chạy theo sau bà. Cổ họng của cậu mơ hồ truyền đến xúc cảm đau rát không rõ, cậu hét lên: “ĐỪNG ĐI!”
Mọi thứ vụt qua một cách nhanh chóng, Hải Thụy lại lần thứ hai nhìn thấy người phụ nữ nọ nhưng lần này không phải căn nhà ấm áp kia mà là một phòng thí nghiệm… Nơi nơi truyền đến tiếng hét chói tai, tiếng đồ thủy tinh rơi vỡ cùng tiếng mắng chửi.
“Con mẹ nó! Số 6 sốc thuốc rồi! Nhanh chóng đưa vào khoang dưỡng!”
“Không thể để mất vật thí nghiệm quý giá đó!!!”
Người phụ nữ kia run rẩy nằm trên bàn thí nghiệm, người đầy mồ hôi, hốc mắt lõm vào, đôi con ngươi giăng đầy tơ máu, mạch máu cơ hồ nổi lên da thịt, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ rõ rệt. Bà cố nắm lấy mặt dây chuyền trên cổ, nặn ra một nụ cười, nhỏ giọng thì thào: “Xin lỗi…. Lần này…. thất hứa với con rồi… Thụy… Thụy…”
Lúc đôi mắt bà khép lại, Hải Thụy liền bị lay tỉnh. Cậu bật người dậy thở hồng hộc, mồ hôi vã hết cả ra quần áo. Đối diện với cậu là đôi con ngươi đen nhánh của Bách Lý Nhã, Hải Thụy có chút sợ hãi lùi xa ra khỏi bóng người hắn. Đôi môi cậu run rẩy mơ hồ: “Bách, Bách ca … Anh tìm em… Có việc?”
Bách Lý Nhã nhìn Hải Thụy cố tránh xa mình, trong lòng dâng lên một loạt cảm xúc không rõ tên. Tuy trong lòng rối rắm nhưng bề ngoài vẫn một bộ lạnh lùng.
“Cậu gặp ác mộng?”
Hải Thụy có chút bất ngờ với câu hỏi đó, cậu ngây ra vài phút rồi mới trả lời: “Vâng ạ, là chút chuyện xưa thôi.”
Bách Lý Nhã thấy Hải Thụy né tránh tầm mắt của mình liền không truy hỏi nữa. Hắn kéo tấm chăn dày lên người Hải Thụy, đứng dậy tắt đèn, nói: “Ngủ đi, cẩn thận bị cảm.”
Không hiểu sao Hải Thụy đối với cách đối xử đầy quan tâm của Bách Lý Nhã có chút quái dị. Nam nhân này cho dù là khiếp trước hay kiếp này đều một dạng lãnh khốc vô tình, điều này cậu rất rõ. Nhưng vì sao… Lại đối với cậu như vậy? Anh đang muốn làm gì sao?
(Con trai của má, đó là muộn tao, không phải lãnh khốc đâu con)
Hải Thụy khoát tay một cái, nằm xuống.
Quên đi, cậu nhất định sẽ không chết như kiếp trước nữa.
Vậy là đủ… Rồi…
***
Hôm sau đội của Bách Lý Nhã được phân xuống nhiệm vụ tìm vật tư, lần này là khu L.
Khu L nổi tiếng về bánh mì có vị thơm ngon và khả năng bảo quản lên đến cực phẩm. (Ta nghi ngờ chúng dùng chất bảo quản! Phải kiện!)
Do đội của Bách Lý Nhã là đội chủ lực, hơn nữa ai cũng rất mạnh nên bị giao nhiệm vụ kiểu này là chuyện bình thường. Bốn đội viên không hề có ý kiến gì, kế hoạch như cũ, đánh giết rồi cướp, không có gì thay đổi.
Bách Lý Nhã sắp tiếp quản căn cứ Xích Tinh từ tay ông nội mình nên sự vụ mà hắn phải làm rất nhiều. Nhiệm vụ này là để chứng tỏ thực lực của hắn với gia gia, có thể mang đầy đủ lương thực về thì muốn cái gì cũng được.
Khi mọi người lái xe đến nơi, Bách Hàn Viên lo lắng Hải Thụy hồi hộp nên ở bên cạnh liên tục trấn an cậu.
Hải Thụy có chút dở khóc dở cười, là anh em mà sao khác nhau một trời một vực vậy chứ?
Sau khi mọi người gặm xong sandwich đóng gói mà Diệp Thành Ân làm xong, lập tức phân đội.
Viễn Phong nhuần nhuyễn nói: “Hàn Viên đi với Thành Ân, Lâm Uyên đi với Bách ca, Hải Thụy theo tôi. Nghe rõ chưa?”
Lúc mọi người định nói “Rõ!” thì Bách Lý Nhã đột ngột mở miệng: “Hải Thụy sẽ theo tôi.”
Cả đội lâm vào trầm nặc, Viễn Phong có chút khó hiểu nói: “Hải Thụy là người mới, sợ là không theo nổi phong cách chiến đấu của anh, năng lực của tôi sẽ dễ bảo vệ em ấy hơn.”
Bách Lý Nhã lạnh lẽo nhìn Viễn Phong, thâm trầm nói: “Tôi không đủ mạnh?”
Viễn Phong có cảm giác sâu sắc rằng nếu bản thân nói “Không” liền liền lập tức bị Bách Lý Nhã cho xuống lỗ. Anh cứng nhắc nói: “Vậy, Tiểu Thụy đi theo Bách ca, Lâm Uyên theo tôi.”
Ba người Bách Hàn Viên, Lâm Uyên cùng Diệp Thành Ân không hề có ý kiến, bọn họ đã quen thuộc phong cách chiến của đồng đội rồi nên đổi ai cũng vậy, không hề thắc mắc mà nhảy khỏi xe.
Chương 11: Hải Vương come back
Mọi thứ cứ như vụt khỏi tầm tay Hải Thụy, cậu lo lắng nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông mà mình hằng đêm nhớ mong. Lòng dâng lên nỗi bất an sâu sắc, có phải hắn cũng trọng sinh không? Hay hắn biết năng lực điều khiển tang thi của mình?
Hải Thụy lắc đầu, cố thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
Bỏ đi, dù sao mình cũng chẳng biết người ta nghĩ gì.
Cuộc sống khổ bức thời mạt thế của kiếp trước đã khiến Hải Thụy tạo ra một cái tâm đa nghi. Cậu chẳng quan tâm bị mọi người cô lập, cậu chỉ sợ mọi thứ sẽ tồi tệ như kiếp trước. Cậu không muốn điều đó….
“Cẩn thận!”
Bách Lý Nhã vòng tay ôm lấy Hải Thụy nhảy lùi ra xa. Nơi bọn họ vừa đứng lúc nãy đã xuất hiện một cái hố to đủ để chôn sống chục người.
Khung cảnh xung quanh bỗng trở nên yên ắng kỳ lạ, dù có là một cây kim rớt xuống cũng có thể nghe thấy.
Hải Thụy hạ thấp giọng, hỏi: “Bách ca, có chuyện gì sao?”
Bách Lý Nhã vờ không nghe thấy, trực tiếp bế cậu chạy đi. Anh trầm giọng, kẽ cảnh báo cậu: “Có sinh vật lạ ở gần đây, tám phần là thực vật biến dị.”
Hải Thụy lặng lẽ sử dụng tinh thần lực thăm dò xung quanh. Rất vắng vẻ, không hề có một con người hay tang thi nào quanh khu này.
Thực khả nghi.
Hải Thụy lặng lẽ tập hợp một vài con tang thi, sai chúng nó đến trung tâm khu L. Dù sao… Cô ta cũng sắp xuất hiện rồi…
Đồng tử Hải Thụy bất chợt co rút lại, một lực ép vô hình đánh sập ngôi nhà trước mắt họ. Bách Lý Nhã theo bản năng lùi về phía sau, hắn có chút bất ngờ: “Có chuyện gì?”
“Thực, thực vật biến dị… Nó ở trong đó….” Hải Thụy khó khăn trả lời, thanh quản của cậu cứ như bị hóc xương cá, không thể thốt ra lời nào.
Là nó… Nó đến rồi… Thật đáng sợ… Đáng sợ quá….
Tâm trí Hải Thụy liên tục vang lên thanh âm run rẩy đầy sợ hãi. Cậu không biết, không biết…
“Hải Thụy?!” Bách Lý Nhã nhìn khuôn mặt trắng bệt của cậu mà phát hoảng, thằng nhóc này là bị cái gì?
Từ trong đống đổ nát của ngôi nhà, hơn chục sợi dây leo lúc nhúc bò ra, giăng kín cả mặt đường. Bách Lý Nhã thầm mắng, chết tiệt! Sao lại là nó chứ?!
Hắn nhìn Hải Thụy co ro rúc trong lồng ngực mình, nỗi bất an chiếm lấy tâm trí hắn.
“Em còn chạy được không?” Bách Lý Nhã hỏi nhỏ.
Hải Thụy cắn chặt răng, đôi mắt hiện lên sự sợ hãi rõ rệt. Thực vật biến dị đã khiến cậu gặp nguy không ít lần, nó khắc sâu vào tâm trí cậu một sự khủng hoảng không thể che giấu.
Bách Lý Nhã ôm chặt Hải Thụy, linh hoạt tránh khỏi sợi dây leo to đùng kia, tiếng động vang dội cả vòm trời.
Hải Thụy bắt đầu thanh tỉnh, cậu hoang mang nhìn Bách Lý Nhã, nhỏ giọng nói: “Bách… Ca, em vẫn chiến đấu được.”
Bách Lý Nhã nhíu mày thật sâu, lùi về một khoảng cách an toàn, đặt cậu xuống, nghiêm giọng, nói: “Cứ ở đây, tôi rất nhanh sẽ giải quyết xong. Chờ.”
Không đợi Hải Thụy hồi đáp, hắn lại dùng lôi lực bổ xuống đống dây leo kia. Dây leo cháy đen rồi gục xuống, chẳng mấy chốc lại dài ra nhanh chóng. Bách Lý Nhã chăm chú đánh vào gốc rễ của nó, hòng tìm kiếm lõi cây.
Cả hai như vũ bão mà lao vào nhau, bụi bay mịt mù.
Hải Thụy hét lớn một tiếng rồi quay lưng chạy đi: “Em sẽ đi gọi Phong ca!!”
Bách Lý Nhã cứ như không nghe thấy, vẫn chuyên tâm phang nhau với dây leo.
Hải Thụy vén tóc mai che mắt trái của mình lên, toả ra tinh thần lực khổng lồ, tìm kiếm bóng hình của bốn người kia.
Thật may, qua mấy dãy nhà liền thấy Viễn Phong đối chiến với mấy con tang thi cậu gọi đến.
Hải Thụy dùng trọng lực nghiền bọn chúng ra bã. Cậu vội vã kéo tay anh ta, thịnh trọng nói: “Bách ca, Bách ca gặp nguy!”
Viễn Phong nhìn chằm chằm cậu vài giây, sau đó kéo cậu chạy đi, hỏi: “Bách ca ở đâu?”
“Khu nhà gần đây.”
Viễn Phong hừ lạnh, chẳng lẽ bị doạ ngốc rồi?
“Cậu đi về phía trung tâm gặp bọn Lâm Uyên đi, tôi đi giúp Bách ca.”
“Vâng.” Hải Thụy nhanh nhẹn quay đầu chạy nhanh về phía trung tâm.
Viễn Phong lắc đầu ngán ngẩm, chạy đến nơi phát ra tiếng động khủng khiếp kia. Hải Thụy, tên nhóc này cần huấn luyện lại một chút.
***
Khi Viễn Phong vừa mới tới chỗ Bách Lý Nhã liền thấy một đạo dây leo to như cái cột quất xuống người hắn.
Viễn Phong bình tĩnh thi triển dị năng: “Màn chắn!”
Một bức tường vô hình ngăn cách Bách Lý Nhã và sợi dây leo lại, tấm khiên nọ đột nhiên vỡ ra, một trận cuồng phong kéo đến đẩy hắn và đám dây leo kia ra xa.
Bách Lý Nhã liếc y một cái, giọng nói lạnh nhạt, không cảm xúc: “Tới rồi.”
Viễn Phong bước đến bên cạnh, Bách Lý Nhã, có chút uể oải: “Đội trưởng, lần này có vẻ khó nhằn nhỉ?”
Bách Lý Nhã yên lặng quan sát khối dây leo kia, thực sự rất muốn vung tay đập chết đám xanh xanh đỏ đỏ đó.
Viễn Phong bày ra một kế hoạch đơn giản mà nhanh chóng.
Anh và Bách ca sẽ cùng nhau nén ra hạt nhân năng lượng, sau đó dùng năng lực của anh để đưa nó vào sâu trong cơ thể của thực vật biến dị kia rồi kích nổ ở vùng rễ, với năng lực của cả hai thể nào chả làm nổ banh xác nó.
À suýt chút nữa thì quên, năng lực của Viễn Phong đội phó là “Xuyên thấu” và “Lập phương khối”.
Năng lực kia mặc dù khó hiểu nhưng trong thực chiến vẫn phát huy rất tốt tiềm năng.
Bách Lý Nhã nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng truyền năng lượng vào khối vuông mờ nhạt đang bay bổng trên lòng bàn tay y, nén ra một viên năng lượng to cỡ móng tay cái.
Viễn Phong và Bách Lý Nhã dùng tinh thần lực đẩy viên năng lượng mini kia về phía dây leo.
Bộp! Đùng!
Khối vuông kia bị một ngoại lực phá tan nát. Dây leo cũng ngừng công kích bọn họ, một thanh niên bước về phía nó, giọng bi phẫn: “Anne? Mày có bị thương không?”
Đống dây leo kia từ từ thu nhỏ lại cỡ nắm tay người, sau đó nhảy lên vai kẻ nọ, cọ cọ khuôn mặt y.
“Được rồi, không bị thương thì tốt, tiếp theo….” Người kia chuyển dời tầm mắt sang Bách Lý Nhã và Viễn Phong: “Xử lí hai tên này đi.”
Viễn Phong dùng lồng năng lượng bao cả hai lại, mấy sợi dây leo không có tác dụng với họ nữa.
Anh lớn tiếng hỏi người kia: “Mi là ai?”
Hải Vương cong khoé miệng, đôi hắc mâu kì dị chăm chăm nhìn cả hai. Giọng nói tỏ rõ vẻ khinh miệt: “Chỉ là mấy tên chạy nạn mà cũng vênh mặt. Mà thôi vậy, nói cho các ngươi cũng chả hại gì. Tên ta là Hải Vương.”
(Có nên cho con nó ‘stun’ không nhể?)
“Hả?” Viễn Phong buột miệng hỏi: “Hải Vương? Hải Thụy? Hai người là anh em sao?!”
Hải Vương bỗng dưng khựng lại, giọng run rẩy: “Hải, Hải Thụy? Em ấy ở đâu?!”
Viễn Phong đối với việc này chả hiểu mô tê gì hết nhưng cũng nói cho y biết Hải Thụy là đồng đội của họ. Tên này mặc dù vô duyên vô cớ đánh người nhưng thực lực chắc chắn rất mạnh, nếu là anh trai Hải Thụy thì càng dễ chiêu mộ, không chừng đối phương là một cái đệ khống.
Hải Vương thì có tâm tình ngược lại, y có chút kinh hoảng sau khi quan sát kĩ vẻ mặt của hai người đối diện. Một kẻ là người giết mình, người còn lại thì đã khiến em ấy chịu vô vàn đau khổ. Hiện tại em ấy lại trở thành đồng đội của họ, đây là cái nghiệt duyên gì?
Tuy suy nghĩ vậy nhưng y không dám manh động nữa, bất kỳ điều gì mệnh hệ đến Hải Thụy y liền phải ngàn vạn lần cẩn thận, không thể mắc sai lầm.
Dù sao hiện tại cũng mới có hai tuần sau mạt thế, năng lực của y đủ để giết bọn họ dễ dàng.
Hải Vương rốt cục cũng là… Trọng sinh trở về từ cái chết.
Hơn nữa ký ức của y vẫn giữ nguyên, có lẽ là do sự ảnh hưởng từ năng lực ẩn của Hải Thụy.
